Đại Tá Đỗ Văn Ri

Từ ngày 22 tháng 4 năm 1975, Bộ Tư Lệnh Không Quân đă cho di tản gia đ́nh quân nhân ra khỏi nước, ưu tiên là gia đ́nh của các vị Tướng, các Tham Mưu Phó, các sĩ quan cao cấp thuộc Bộ Tư Lệnh Không Quân, thứ đến là gia đ́nh của các hoa tiêu khu trục, rồi mới đến gia đ́nh các sĩ quan các đơn vị; ưu tiên theo cấp bậc và chức vụ. Tính đến ngày 28 tháng 4 năm 1975, một số lớn gia đ́nh sĩ quan cấp úy của các đơn vị khác đă được cắp cho phi cơ rời Việt Nam, riêng Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân chỉ có gia đ́nh duy nhất của Chuẩn Tướng Chỉ Huy Trưởng được chính thức đi mà thôi, ngoài ra không có một gia đ́nh nào khác trong đó có cả gia đ́nh của vị Chỉ Huy Phó. Nên nhớ, việc sắp xếp chỗ cho đi do Đại Tá Đỗ Văn Ri, Chánh Văn Pḥng Tư Lệnh điều khiển, chứ không phải do Pḥng Chuyển Vận thuộc Tham Mưu Phó Tiếp Vận trách nhiệm như thường t́nh. Không biết Văn Pḥng Tư Lệnh này đă căn cứ vào ưu tiên nào; giả dụ rằng Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân, ưu tiên kém hơn các đơn vị tác chiến như các Sư Đoàn Không Quân, th́ mọi người cũng có thể chấp nhận được, nhưng những gia đ́nh của các vị Giám Đốc này không thể di tản sau các dân sự, đa số là những người Trung Hoa Chợ Lớn. Chuyện này tôi đă nói ra ở bài "Ngày Ra Đi".

Một điều hết sức khôi hài là Văn Pḥng Tư Lệnh nắm quyền cấp phát cho máy bay di tản từ đầu cho đến ngày 28 tháng 4 năm 1975, lúc đó t́nh h́nh quá hỗn loạn, khi căn cứ Không Quân Tân Sơn Nhứt bị thả bom, mới trao trả sự điều hành chuyển vận này lại cho Pḥng Chuyển Vận thuộc Tham Mưu Phó Tiếp Vận cùng đánh danh sách hành khách ứ đọng với chỉ thị rằng "hăy t́m cách đưa hết số gia đ́nh này đi. C̣n ǵ mỉa mai cho bằng. Đêm đó, rạng ngày 29 tháng 4 năm 1975, lúc 4 giờ sáng, Căn Cứ Không Quân Tân Sơn Nhứt lại bị Việt Cộng pháo kích. Sáng ra Bộ Tư Lệnh Không Quân tan hàng, mạnh ai tự thoát thân, chỉ có mấy vị Tướng Không Quân được D.A.O. chấp nhận cho di tản bằng trực thăng ra Hạm Đội 7 Hoa Kỳ mà thôi. Một số sĩ quan thân tín trong đó có cả các vị Chánh Văn Pḥng của mấy ông Tướng đi theo, đều bị chận lại ở cổng D.A.O.Và tới giờ phút nguy nan này mới thấy t́nh đời và quyền hạn. Dầu một vị Tướng quyền hành tột đỉnh cũng không thể bảo vệ được người Chánh Văn Pḥng thân tín nhất, là cánh tay mặt của ḿnh. Thật là quá nhục nhă. Có người nhanh chân chạy thoát được, cũng có những kẻ bị kẹt bị tù đày trên mười năm.

Nguồn hưng việt