Đại Tá Hồ Nhật Quang

1-5-1952 Tốt nghiệp khóa 5 TVBQGVN tại Đà Lạt
Thụ huấn Pháo Binh tại Trung Tâm Pháo Binh Phú Lợi
8-11-1952 Tiểu đ̣an 1 Pháo Binh Nam phần
16-5-1955 Du học Pháo Binh Cao Cấp tại Châlons-sur-Marne Pháp
Bị thương tại An Khê trong khi đi hành quân với Liên Đ̣an 11 Lưu động
16-07-1955 Tiểu đ̣an trưởng Tiểu Đóan 1 Pháo Binh
1-6-1956 Chỉ Huy Trưởng Pháo Binh Đệ Nhất Quân Khu
14-5-1957 Du học khóa Pháo Binh Cao Cấp tại Ft Sill Hoa kỳ
11-1957 Tiểu đ̣an trưởng Tiểu đ̣an 4 Pháo Binh Tam Hiệp Biên Ḥa
9-1958 Tiểu đ̣an trưởng Tiểu Đ̣an 34 Pháo Binh Đà Nẵng
2-1959 Giám Đốc Trường Pháo Binh Thủ Đầu Một / Dục Mỹ
1-1963 Chỉ Huy Trưởng Pháo Binh Quân Đ̣an 4 tại Cần Thơ
16-1-1964 Sĩ quan Phụ tá CHT/PB/QLVNCH
3-3-1964 Quyền CHT/PB/QLVNCH tại Dục Mỹ
1-12-1964 Kiêm nhiệm Chỉ Huy Trưởng Trường Pháo Binh
14-7-1965 Thị trưởng Vũng Tầu
16-10-1967 Chỉ Huy Trưởng Pháo Binh Quân Đ̣an III Biên Ḥa
20-6-1971 Chỉ Huy Trưởng Trường Thiếu Sinh Quân Vũng Tầu
29-7-1974 Theo học khóa Chỉ Huy Tham Mưu Đặc biệt
23-11-1974 Thuyên Chuyển về Tổng Cục Quân Huấn
1-3-1975 Giải ngũ
Định cư tại Nam Cali Hoa Kỳ

Nguồn: Pháo Binh

Sơ Lược Về Cuộc Đời
Lúc c̣n nhỏ, ông rất siêng năng học hành dưới sự chỉ dạy của thân phụ, giáo sư Hồ Văn Ngà. Ông mơ ước sau này trở thành một bác sĩ giỏi.  Tuy nhiên, việc thân phụ bị bắt và mất tích vào cuối 1945 năm đă thay đổi mọi thứ. Sau một thời gian dài t́m kiếm thân phụ không thành, ông quyết định tham gia vào quân đội để có thể trả nợ nước và thù nhà.

Từ đó, cuộc đời ông cũng thăng trầm, trôi nổi như số phận của đất nước. Năm 1955, trong lúc đi hành quân, ông bị thương rất nặng ở trên đầu và làm liệt nửa người bên phải. Tuy nhiên, ông đă không bỏ cuộc và kiên tŕ luyện tập để tiếp tục ở lại trong quân đội và phục vụ đất nước.

Ông đă giữ những chức vụ quân sự và dân sự quan trọng trong suốt 20 năm sau đó. Ông là một người ôn ḥa, chính trực và b́nh dị. V́ vậy, ông được nhiều người xung quanh yêu mến và kính trọng. Trong thời gian làm thị trưởng Vũng Tàu, ông đă cho đổi tên một số địa danh từ tiếng Pháp sang tiếng Việt như: Thùy Vân, Tầm Dương, Nghinh Phong, Băi Dâu, Băi Dứa. Tên những địa danh này vẫn c̣n sử dụng đến ngày nay. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông bị đưa vào trại cải tạo ở tận Hoàng Liên Sơn, như những sĩ quan cao cấp khác.

Sau khi được thả ra từ trại cải tạo, ông bị buộc phải rời Sài G̣n và đi về miền quê ở Vĩnh Long. Tại đó, ông đă trăi qua một cuộc sống nghèo khó cũng như nhiều triệu người dân Việt trong thập niên 1980. Năm 1996, ông định cư tại thành phố Westminster, Hoa Kỳ theo diện HO. Từ đó, ông đă có một cuộc sống b́nh lặng và êm đềm bên gia đ́nh, con cháu và bạn bè thân hữu cho đến ngày cuối cùng. Trong suốt cuộc đời, ông luôn sống theo một triết lư sống đơn giản là luôn luôn giữ trọn đạo làm người với tổ quốc, với tổ tiên, với gia đ́nh và với đồng đôi.

Nguồn: Hồn Việt


Bộ Tổng-tham-mưu cử Đại-tá Hồ Nhật Quang về thay thế Đại Tá Ưng. Đại-tá Quang xuất thân trong một gia đ́nh danh tiếng. Ông là con của nhà cách mạng Hồ Văn Ngà. Ông hănh diện với những đóng góp của gia đ́nh ḿnh cho đất nước. V́ vậy suốt cuộc đời binh nghiệp, ông luôn hành xử sao cho đúng với tư cách một người con yêu của đất nước, làm sáng cái đức sẵn có của tiền nhân. Ông đọc sách nhiều nên kiến thức ông rộng. Tính t́nh ông ôn nhu, nói năng cẩn trọng, rất hợp với vai tṛ vừa là cấp trên, vừa là một ông thầy.

Hồi làm Thị-trưởng Vũng-tầu, nơi bờ xôi giếng mật, nơi mà bấy giờ là thịnh thời của quân đội đồng minh nghỉ mát, du lịch; mà cũng là nơi mà bọn buôn lậu, bọn trộm cắp thổi đồ trên các tầu tạm đậu lại để vào cảng Sài-g̣n. Thế nhưng ông giữ được hai bàn tay trong sạch. Khi các Thiếu-sinh-quân xuống đường, chính ông là người khuyên bảo các Thiếu-sinh-quân hăy trở về trường, rồi chính ông báo cáo sự thực về bộ Tổng-tham-mưu. Các Thiếu-sinh-quân từng truyền khẩu về thiện cảm ông dành họ cho mấy năm trước. Các Thiếu-sinh-quân vốn sống trong lư tưởng, họ sẵn kính phục ông về nguồn gốc gia đ́nh, về đức trong sạch, về tài lănh đạo. Nên ông thay Đại-tá Nguyễn Văn Ưng dễ dàng.

Ông là người có tài, có đức, biết dùng người, yêu trẻ, muốn giữ ǵn, vun tưới cái truyền thống tốt đẹp của Thiếu-sinh-quân sao cho ngày càng mở rộng, càng sáng hơn. Các Thiếu-sinh-quân coi ông như một người cha, một ông thầy. Tiếc rằng năm 1974 ông được đổi đi lĩnh nhiệm vụ khác.

Đại-tá Hồ Nhật Quang về coi trường Thiếu-sinh-quân với vóc dáng như một ông bố đối với Thiếu-sinh-quân. Ông là người trong sạch, lại có tư cách của con nhà danh gia. Kiến thức của ông rộng mênh mông. Nói năng cẩn trọng, ôn nhu, ông luôn gần gũi, tiếp xúc với các Thiếu-sinh-quân, v́ vậy ông hiểu rất kỹ tâm lư học tṛ ḿnh. Ông ít chịu dùng h́nh phạt. Ông nói với cán bộ :

" Hít đất, chạy quanh sân, phạt tù như vặt ngọn cỏ. Ít lâu sau cỏ lại mọc lên. Chịu khó mỏi miệng khuyên răn, một lần không được th́ mười lần, mười lần không được th́ trăm lần. Con cọp, mà gánh xiếc c̣n dạy dỗ thuần thục được, huống hồ các Thiếu-sinh-quân như con thỏ non...Mà các vị là người tài hơn bọn xiếc "

Những Thiếu-sinh-quân phạm lỗi nặng, ông gọi lên tŕnh diện. Bằng giọng nói tha thiết, ngọt ngào, ông phân tích giảng giảng lỗi lầm cho tội nhân. Cứ mười Thiếu-sinh-quân lên tŕnh diện ông, th́ 8, 9 cảm động, hối lỗi đến phát khóc, rồi từ đấy trở thành ngoan ngoăn. Các Thiếu-sinh-quân gọi những lần tŕnh diện này là "Uống thuốc bằng đường phèn".

Lối giáo dục của ông thu kết quả tốt. Tuy vận nước, trường Thiếu-sinh-quân không c̣n nữa, nhưng bóng dáng ông thầy Hồ Nhật Quang không bao giờ phai mờ trong tâm những cựu Thiếu-sinh-quân..

Trần Đại Sỹ

Nguồn một góc phố