Chứng Từ Của Đại Úy Đỗ Đức
Tùy Viên Tướng Toàn

Qua sự giới thiệu của một người bạn, tôi may mắn có cơ hội nói chuyện qua điện thoại với Đại Úy Đỗ Đức, tùy viên thân cận của Tướng Toàn. Sau đây là nội dung của cú điện đàm quanh cái chết của Tướng Hiếu.

Tôi làm tùy viên cho Tướng Toàn 7, 8 năm cho đến ngày mất nước. Để anh tin những ǵ tôi nói là sự thật, tôi xin nói sơ qua về cá nhân tôi. Tôi là người Việt gốc Hoa, sinh trưởng tại Châu Đốc. Sở dĩ tôi đăng lính là v́ tôi tức giận tụi cảnh sát bố ráp thanh niên trốn lính, khinh miệt tôi là thằng Tàu nhà giàu trốn lính. Tôi tốt nghiệp khóa 25 Trường Vơ Bị Thủ Đức và được gửi ra phục vụ tại Trung Đoàn 5 thuộc Sư Đoàn 2. Khi Tướng Toàn thấy tôi đánh giặc hăng hái, không sợ chết và biết nhiều thứ tiếng Tàu, ông chọn tôi làm tùy viên riêng của ông. Với tư cách này, tôi luôn luôn đi sát bên ông, không rời một bước. Tôi khởi sự làm việc cho Tướng Toàn với lon Chuẩn Úy và kết thúc với lon Đại Úy.

Tôi rời nước cùng với Tướng Toàn ngày 29/4/1975. Lúc đó bản doanh Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn 3 đă dời về Bộ Tư Lệnh Thiết Giáp ở G̣ Vấp. Chiều hôm đó, vào lúc 5 giờ rưỡi, nhóm chúng tôi gồm có Tướng Toàn, Y Sĩ Trung Tá Lư Ngọc Dưỡng (Chánh Văn Pḥng), Đại Tá Hoàng Đ́nh Thọ (Trưởng Pḥng 3 Quân Đoàn III), Đại Tá Lê Trọng Đàm (Tư Lệnh Cảnh Sát Quân Khu 2) và tôi leo lên trực thăng do phi công chính Thiếu Tá Vơ Văn Lượng và phi công phụ Trung Úy Phi lái, cất cánh từ G̣ Vấp bay thẳng ra Đệ Thất Hạm Đội Mỹ.

Tôi mến Tướng Toàn v́ ông đánh giặc giỏi và tốt với thuộc cấp. Ông chỉ có một tật xấu lớn là rất mê gái.

Tôi cũng rất mến Tướng Hiếu v́ ông giỏi, trong sạch và đạo đức. Tôi biết Tướng Hiếu khi ông c̣n là Tư Lệnh Sư Đoàn 22 và Sư Đoàn 5.

Bây giờ tôi xin đề cập tới điều ǵ tôi biết về ngày Tướng Hiếu chết. Ngày hôm đó t́nh h́nh rất căng thẳng. Có lệnh cấm trại 100 phần trăm. Cả ngày, Tướng Toàn làm việc trong văn pḥng tại Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn 3. Tôi ngồi trực tại pḥng kế bên. Pḥng tôi đối diện với văn pḥng Tướng Hiếu. Tôi nhớ rơ ngày hôm đó Tướng Toàn không họp với Tướng Lư Ṭng Bá, Tư Lệnh Sư Đoàn 25 v́ ai tới gặp Tướng Toàn cũng phải qua tôi. Đến khoảng 5 giờ rưỡi chiều, Tướng Toàn sai tôi gọi xe đưa ông về tư dinh nằm cạnh Ṭa Hành Chánh Biên Ḥa, chạy xe có quân cảnh hú c̣i hụ mất khoảng 10, 15 phút. Sau khi thảy cặp Tướng Toàn xuống, tôi đi nhậu cùng với Thiếu Tá phi công Lượng, trước ở Quân Đoàn 2 được tôi đề nghị với Tướng Toàn đưa về quân Đoàn 3 và Thiếu Tá phi công Cửu (vẫn c̣n ở Việt Nam), từng bay cho nhiều Tướng ở Quân Đoàn 3. Chúng tôi nhậu được khoảng 10, 15 phút th́ được báo là Tướng Toàn đă cấp tốc trở lại Bộ Tư Lệnh với viên cận vệ. Tôi vội vàng vứt bỏ rượu bia, phóng về Bộ Tư Lệnh. Khi tới nơi th́ quang cảnh đă tấp nập với quân cảnh qua lại đầy dẫy. Tướng Toàn đă ra lệnh niêm phong văn pḥng Tướng Hiếu, nên tôi không thấy cảnh Tướng Hiếu chết làm sao. Tôi nghe Tướng Toàn ra lệnh phải điều tra gấp cho ra nội vụ. Sau khoảng nửa tiếng tôi theo Tướng Toàn về tư dinh. Sau này, tôi nghe nói Tướng Hiếu thích chơi súng nên bị nạn v́ súng lảy c̣.

Điều mà tôi chắc chắn là Tướng Toàn không thể nào bắn Tướng Hiếu v́ tôi ở sát bên ông cả ngày hôm đó đến khi ông về nhà sau 5 giờ rưỡi chiều. Tướng Toàn rất kính nể Tướng Hiếu. Ông luôn luôn gọi Tướng Hiếu là "Anh".

Nếu Tướng Toàn nói ông hay tin Tướng Hiếu bị nạn đang khi bay trên trực thăng là ông nhớ sai v́ dạo sau này sức khỏe ông đă sa sút nhiều sau khi bị mổ tim. Hai Thiếu Tá phi công Lượng và Cửu đều ngồi ăn nhậu với tôi th́ làm sao ổng bay trên trời lúc đó được.

Nếu Tướng Hiếu bị ám sát th́ tên sát nhân phải là người rất quen thuộc với ngơ ngách quanh co trong bản doanh Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn 3. Chính tôi, sau khi về đó 2, 3 tháng vẫn c̣n hay lạc khi phải đi từ văn pḥng này qua văn pḥng khác. Tôi ít có dịp qua văn pḥng Tướng Hiếu, ngoại trừ những khi Tướng Toàn sai tôi đi mời Tướng Hiếu bước qua gặp hay họp riêng.

Lời bàn (03/07/2004) - Sự kiện Đại Tá Lê Trọng Đàm, Tư Lệnh Cảnh Sát thuộc Quân Khu II, hiện diện trên chuyến bay trực thăng di tản cùng Tướng Toàn, không khỏi khiến ta phải thắc mắc sao ông lại được biệt đăi như vậy, trong khi có biết bao thuộc hạ thân cận khác trong Quân Đoàn III. Hoặc ông phải là một thân nhân hay một bạn hữu chí thân, hoặc ông là một ân nhân đă thi thố một ân huệ sâu đậm cho Tướng Toàn. Phải chăng Tướng Toàn đền ơn ông v́ ông đă can đảm nhận lănh trọng trách trực tiếp thi hành việc ám sát Tướng Hiếu (hoặc đích thân ông cầm súng lẩy c̣, hoặc ông sai khiến một đàn em cảnh sát viên thân tín thuộc Quân Khu II hành sự)?

Rất có thể là khi Tướng Toàn nhận được chỉ thị từ cấp trên (Thiệu ? Quang ? Khiêm ?) ám hại Tướng Hiếu, ông không có đàn em đáng tin cẩn trong nội bộ Quân Đoàn III v́ ông mới tới đây chừng hai tháng, do đó ông đă phải dùng tới các phần tử từ Quân Đoàn II, tỉ như Tướng Lê Trung Tường là người đă hướng dẫn một đội toán lính đến đuổi hết quân canh gác thuộc đơn vị Quân Cảnh của Trung Tá Quyến di khỏi bộ tư lệnh trong ngày hôm đó. Tướng Toàn và Đại Tá Đàm rất dễ dàng gài tên sát nhân ngay trong văn pḥng của Tướng Toàn, để rồi chỉ cần bước vài bước qua văn pḥng Tướng Hiếu ở kế bên, ra tay hành động rồi bước lui trở về văn pḥng Tướng Toàn ẩn núp, chờ đến khi t́nh h́nh lắng dịu, ngang nhiên bước ra khỏi phạm trường mà không gây nên sự chú ư của một ai.

Tin cập nhật.- Ngày 6/5/2015 một nguồn tình báo quân sự Hoa Kỳ tiết lộ cho tôi biết:

Lúc 11 giờ kếm 15 phút sáng, khi Tướng Hiếu vừa bước vào văn phòng Phó Tư Lệnh Quân Đoàn III, sát thủ nhảy tới từ đàng sau và dùng cánh tay chặt mạnh vào gáy khiến Tướng Hiếu bất tỉnh, rồi dùng khẩu súng lục loại nhỏ Browning P6.35 ly bắn vào cằm. Viên đạn xuyên lên óc và nằm trong xọ chứ không chui ra khỏi đầu.

Sát thủ là cận vệ của Tướng Toàn, Đại Úy Đỗ Đức, đệ tam đẳng Thái Cực Đạo."


Trung Úy Đỗ Đức đứng đằng sau Tướng Toàn (5/1972, Kontum)

Sau khi Tướng Hiếu bị giết, Tướng Toàn gọi điện thoại trình báo lại cho Tổng Thống Thiệu: "Mission accomplie".

Đối chất

- Alô, xin cho tôi nói chuyện với ông Đức.
- A